Nỗi lòng người mẹ có con đang ở vùng dịch chưa về được quê hương

Mẹ phải dùng đến thuốc an thần

Tôi gặp bà Ngô Thị Tựa, phường Kim Tân (thành phố Lào Cai) trong một hoàn cảnh đặc biệt. Gương mặt bà tiều tụy, đôi mắt sưng húp vì mất ngủ, mái tóc đã thêm nhiều sợi bạc. Bà Tựa có hai người con gái đang làm việc tại Soul, Hàn Quốc, cách tâm dịch Deagu 300 km. Mới sang Hàn Quốc được 2 năm, hai cô con gái là niềm hy vọng của cả gia đình. Công việc của họ ổn định, tích cóp được một khoản tiền và đã gửi về cho gia đình gửi tiết kiệm. Mọi chuyện tưởng như đang rất suôn sẻ thì Hàn Quốc ghi nhận hơn 600 ca nhiễm Covid-19, khiến bà Tựa lo lắng đứng ngồi không yên.

Lao động chụp ảnh lưu niệm tại Hàn Quốc trước khi có Covid – 19.

“Tôi thường xuyên gọi điện cho các con, mỗi ngày gọi đến vài lần. Đã 3 đêm nay tôi mất ngủ vì lo lắng, tôi phải dùng đến thuốc an thần để ngủ được một chút cho đỡ mệt”, bà Ngô Thị Tựa chia sẻ. Người mẹ này đã vô cùng sốt ruột, đối với những người mẹ, sự bình an của con cái mới là thứ quý giá nhất. Ngày nào bà Tựa cũng liên lạc với các con, dặn dò các con ăn uống để nâng cao khả năng miễn dịch của cơ thể, ra ngoài phải tự bảo hộ bằng khẩu trang, nước sát khuẩn. Những ngày này, bà Tựa chỉ mong ngày trôi qua thật nhanh, đến giờ các con ngủ dậy để bà có thể gọi điện hỏi xem các con có khỏe mạnh. Khi nói chuyện với tôi, người mẹ ấy đôi lần rớt nước mắt. Bà đang ở Lào Cai, xa các con hàng nghìn cây số, bà chẳng thể ở bên động viên, chăm sóc.

Về với mẹ đi con

Chung nỗi niềm với bà Ngô Thị Tựa, bà Đặng Thị Minh, phường Bắc Cường, thành phố Lào Cai đang có con trai làm ngành thời trang tại Hàn Quốc. Con trai bà Minh sinh năm 1991, sang làm việc tại Hàn Quốc từ năm 2013. Người con trai luôn là niềm tự hào của gia đình. Lao động ở Hàn Quốc tuy vất vả nhưng cậu rất chăm chỉ, đã tích cóp gửi về cho mẹ mua một căn nhà trả góp theo tiến độ thi công. Cậu đang cố gắng tập trung vào công việc để có thể gửi nốt số tiền còn lại về cho mẹ thì dịch bệnh Covid -19 bùng phát tại Hàn Quốc.

Mẹ thường xuyên liên lạc, động viên con đang làm việc tại Hàn Quốc.

Trong lúc trao đổi với chúng tôi, bà Đặng Thị Minh đã nhiều lần đưa tay lau nước mắt. Bà nhìn đồng hồ, biết được giờ này con trai đã dậy nên trực tiếp liên lạc với con. Hai mẹ con nói chuyện qua ứng dụng của điện thoại thông minh, bà Minh dặn dò con trai chủ động giữ gìn sức khỏe, không có việc gì thì đừng ra ngoài. Biết được nỗi niềm của mẹ, cậu con trai liên tục động viên, an ủi bà Minh đừng lo lắng quá, cậu sẽ chú ý chủ động phòng dịch. “Tôi vẫn bảo với cháu rằng làm thủ tục để về nước thôi. Chăm chỉ thế đủ rồi, giờ sức khỏe của con mới quan trọng”, bà Đặng Thị Minh nói trong rơm rớm nước mắt.

Giữa bão dịch, về nước là nguyện vọng của phần lớn lao động  đang làm việc tại Hàn Quốc, nhưng họ cũng phải có thời gian sắp xếp thủ tục, bàn giao nhà và chu toàn chuyện học hành cho con.

“Về với mẹ đi con” đang là niềm mong mỏi của những người mẹ đang có con học tập, làm việc tại Hàn Quốc. Trong khoảng thời gian này, họ kiếm mọi thông tin để tìm số điện thoại đường dây nóng Đại sứ quán Việt Nam tại Hàn Quốc. Họ liên tục theo dõi tin tức thời sự trên báo, đài để nắm tình hình. Bất đắc dĩ, những người mẹ trở thành “chuyên gia y tế” ngày nào cũng nhắc nhở các con cách thức phòng dịch. Nhưng với những người mẹ ấy, chỉ khi nào các con ở trong vòng tay họ mới thực sự yên tâm.