Trẻ lớn rồi vẫn ngủ cùng bố mẹ dễ trở nên ương bướng và chán ghét đấng sinh thành

Trẻ ngủ chung với bố mẹ có thể gặp những sang chấn tâm lý nặng nề nếu chẳng may thấy cảnh bố mẹ “gần” nhau.

Thỉnh thoảng xuất hiện những clip bố mẹ vô tư âu yếm trước mặt con cái. Điều đầu tiên “phang mạnh” vào trái tim tôi là thương cho những đứa trẻ phải chứng kiến cảnh kinh khủng đó. Chắc chắn nó sẽ bị ảnh hưởng tâm lý rất nặng nề, thậm chí dễ bị lạm dụng do phải chứng kiến cảnh “người lớn” quá sớm.

Điều này cũng có thể xảy ra khi trẻ ngủ chung với bố mẹ.

Tôi chợt nhớ trước đây tôi đã đọc tâm sự của một nữ sinh viên đại học. Do hoàn cảnh gia đình khó khăn, em phải ngủ chung với bố mẹ đến năm lớp 5. Giữa đêm, em thường bị đánh thức bởi các âm thanh ‘khó tả’ và phải chứng kiến cảnh bố mẹ “lăn xả” vào nhau. Điều đó ám ảnh em đến khi trưởng thành.

Nguồn ảnh: photogallery

Mỗi buổi sáng của cô bé học trò tiểu học luôn trong trạng thái mệt mỏi vì giấc ngủ ban đêm không trọn vẹn. Em lớn lên mỗi ngày bằng sự chán ghét bố mẹ. Đặc biệt, một lần vì quá bực bội do bị đánh thức, em đã đạp đổ cái quạt. Mẹ em tức điên đã quất liên tiếp vào người em. Vết rạn nứt giữa em và bố mẹ càng ngày lớn, không cách nào hàn gắn. Đồng thời, em không hề cảm thấy có tình cảm với bố mẹ.

Em học hành ngày càng sa sút nên thường xuyên bị bố mẹ la mắng. Cộng thêm nỗi ức chế trong lòng kéo dài nhiều năm không biết tâm sự cùng ai, em trở nên sống khép kín, cộc cằn và trở nên bướng bỉnh.

Tuổi thơ trôi qua trong ảm đạm và em lớn lên với tâm hồn vô cảm, trống rỗng. Em căm ghét đàn ông. Em khước từ tình cảm của các chàng trai theo đuổi mình. Em sống không định hướng, giữa đêm thường chợt thức giấc, những hình ảnh bố mẹ “quần thảo” nhau hiện về. Và em luôn có những buổi sáng thức dậy với tâm trạng tiêu cực. Nhiều lần quá bế tắc, em đã nghĩ đến việc rời bỏ cuộc sống này. Em cũng không biết làm cách nào để giải tỏa nỗi lòng, để có một cuộc sống thoải mái như bạn bè của mình.

Hy vọng những dòng tâm sự của em sinh viên trên đây sẽ giúp bố mẹ ý thức hơn việc cho con ngủ riêng từ sớm.

Trước 3 tuổi, nhu cầu bồng bế, chăm sóc ở trẻ là hoàn toàn cần thiết nhằm giúp trẻ cảm thấy an tâm cũng như tạo sự gần gũi giữa bố mẹ và con cái. Lúc này, việc cho con ngủ chung sẽ không ảnh hưởng nhiều đến sự phát triển tâm lý và tính cách của trẻ. Tuy nhiên sau 3 tuổi, khi con bắt đầu đi mẫu giáo đồng thời khả năng nhận thức của con đã phát triển một cách đáng kể thì việc cho con ngủ riêng là điều nên làm. Điều đó sẽ hạn chế việc trẻ thấy cảnh “người lớn” quá sớm.

Nguồn ảnh: kidstime

Bên cạnh đó, cha mẹ nên biết rằng những đứa trẻ ngủ một mình so với những đứa trẻ ngủ cùng cha mẹ sẽ có những khác biệt rất rõ ràng trong tính cách khi trưởng thành.

Hầu hết trẻ ngủ một mình thường thức giấc một cách tự nhiên. Nếu thấy cha mẹ không ở bên, chúng sẽ học cách làm dịu cảm xúc của chính mình – một cách gián tiếp thực hiện việc kiểm soát cảm xúc. Vì vậy chúng có thể rèn luyện được khả năng kiểm soát cảm xúc tốt hơn trẻ khác.

Trái lại, trẻ ngủ chung giường với bố mẹ thường bị bố mẹ đánh thức nên luôn phải thức dậy vào buổi sáng một cách “bị động”, theo đó mà trẻ cảm thấy khó chịu, uể oải. Điều này trở thành thói quen không tốt, dẫn đến việc trẻ chẳng những không học được cách quản lý cảm xúc mà còn trở nên lệ thuộc vào bố mẹ.

Mặt khác, trẻ ngủ một một mình có thể trau dồi tính độc lập. Trong khi ngủ một mình, chúng phải vượt qua nỗi sợ hãi bóng tối và cảm giác không có bố mẹ bên cạnh.

Từ những lý do trên, bố mẹ nên cân nhắc cho trẻ ngủ riêng càng sớm càng tốt